Trang chủ / 11WIN Mới Nhất - Cập Nhật Ưu Đãi Và Hướng Dẫn Chi Tiết

Góc Nhìn 11WIN: Xếp hạng 10 sân vận động tốt nhất Championship

admin17/07/2026 lượt xem
Góc Nhìn 11WIN: Xếp hạng 10 sân vận động tốt nhất Championship

GIẢI EFL Championship hấp dẫn của chúng ta quy tụ những sân vận động tuyệt vời, giàu sức gợi trên khắp cả nước.

Lợi thế sân nhà có thể tác động lớn đến tỷ lệ cá cược bóng đá. Có những chuyến làm khách đặc biệt kém hấp dẫn, những ngày thi đấu xa nhà đáng ngại hơn hẳn các chuyến đi khác.

Xếp hạng: Những sân vận động tốt nhất Championship

  1. Sân vận động Loftus Road – Queens Park Rangers
  2. Elland Road – Leeds United
  3. Hillsborough – Sheffield Wednesday
  4. Sân vận động Riverside – Middlesbrough
  5. Sân vận động Vicarage Road – Watford
  6. Sân vận động King Power – Leicester City
  7. Coventry Building Society Arena – Coventry City
  8. The Den – Millwall
  9. Carrow Road – Norwich City
  10. Sân vận động New York - Rotherham United

Trong bài viết này, tôi xếp hạng 10 sân đấu yêu thích nhất dựa trên những câu chuyện cá nhân đã tích lũy suốt 50 năm...

Hạng 10) Sân vận động AESSEAL New York - Rotherham United

Với sức chứa 12.021 chỗ ngồi, đây là sân đấu nhỏ nhất góp mặt trong các dự đoán về Championship. Tuy nhiên, sân hoàn toàn đáp ứng nhu cầu của Rotherham United. Tôi đặc biệt thích quãng đường đi bộ 10 phút từ ga Rotherham Central đến sân vận động New York.

Có một lối đi hẹp, quanh co dọc bờ sông Don, trước khi bạn đi qua một tòa nhà nhà máy cổ kính để tới sân vận động.

Hạng 9) Carrow Road – Norwich City

Tôi từng bị một cụ ông ngoài 80 tuổi tức giận hành hung tại Carrow Road! Chuyện xảy ra vào thứ Bảy, ngày 12 tháng 3 năm 1994, khi Norwich City tiếp đón Queens Park Rangers. The Canaries dẫn 1-0 sau hiệp một, nhưng Rangers đã vùng lên thắng 4-3.

Khi ấy, tôi làm việc cho chương trình phát thanh thể thao hàng đầu London Capital Gold Sport, nơi các phóng viên được khuyến khích đồng loạt gào thét cuồng nhiệt trên sóng nhằm tạo nên bầu không khí kịch tính.

Khi các bàn thắng của QPR liên tiếp xuất hiện, phần bình luận của tôi càng lúc càng lớn tiếng. Và tôi gần như phát nổ vì phấn khích khi Devon White ghi bàn thứ tư cho họ.

Thật không may, một nhóm cổ động viên lâu năm sở hữu vé cả mùa của Norwich City lại ngồi ngay phía trước khu vực báo chí. Một cụ ông trong số đó — chắc phải 80 tuổi — đã không thể chịu đựng thêm tôi cùng phong cách Capital Gold của tôi.

Ông quay lại, giật lấy những tờ ghi chép thống kê quý giá của tôi về trận đấu, xé vụn rồi tung lên trời, đồng thời giận dữ hét vào micro của tôi: “ANH NÊN BIẾT RẰNG CÓ GÀO LÊN THÌ NGHE CŨNG CHẲNG HAY HƠN ĐÂU!”

Màn quát tháo nóng nảy ấy được phát trực tiếp trên Capital Gold và lọt vào tai hai triệu thính giả sửng sốt.

Hạng 8) The Den – Millwall

Tôi đã dự trận đấu chính thức đầu tiên tại sân vận động từng có một thời gian ngắn mang tên The New Den vào Chủ nhật, ngày 22 tháng 8 năm 1993. Millwall thua Southend United 1-4 và trận đấu được ITV truyền hình trực tiếp tại khu vực London.

Tôi đã trở lại đây nhiều lần. Bầu không khí lúc nào cũng cuồng nhiệt. Người hâm mộ Millwall đôi khi phải đón nhận những thông tin tiêu cực, nhưng họ luôn hết lòng ủng hộ đội bóng địa phương — với tôi, như vậy là đủ.

Hạng 7) Coventry Building Society Arena – Coventry City

Đây là một sân khác mà tôi cũng đến dự trận khai trương… Coventry City thắng Queens Park Rangers 3-0 vào thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2005, khiến 23.000 khán giả — mức giới hạn an toàn và cũng là một trận đấu cháy vé — vô cùng phấn khích.

Hôm đó có không ít va chạm và căng thẳng, bởi Rangers đã đánh bại Coventry trong trận chung kết Copa De Ibiza một tháng trước, rồi ăn mừng sau trận một cách hoàn toàn thái quá, cứ như thể họ vừa nâng Cúp C1 châu Âu!

Hạng 6) Sân vận động King Power – Leicester City

Một mô-típ đang dần hình thành, bởi tôi cũng có mặt ở trận đấu khai trương sân vận động này. Trận giao hữu giữa Leicester City và Athletic Bilbao vào Chủ nhật, ngày 4 tháng 8 năm 2002, kết thúc với tỷ số 1-1.

Ký ức đọng lại mãi trong tôi là hình ảnh một quý ông đứng bên đường biên cất lên những giai điệu bằng chiếc kèn chỉ ít phút trước giờ bóng lăn. Truyền thống ấy diễn ra trước mọi trận sân nhà của Leicester City.

Hạng 5) Sân vận động Vicarage Road – Watford

Trong lần đầu đến Vicarage Road vào thứ Hai nghỉ lễ, ngày 27 tháng 12 năm 1976, tôi nhìn thấy ngôi sao nhạc rock Elton John vào ngồi tại khu ghế dành cho ban lãnh đạo.

Thế là cậu bé 13 tuổi đầy phấn khích khi ấy là tôi đã vụng về trèo qua 10 hàng ghế để xin chữ ký của ông vào cuốn chương trình trận đấu. Tuy nhiên, kỷ niệm yêu thích nhất của tôi tại đây là lần đưa tin về trận đấu giúp QPR chính thức giành quyền thăng hạng vào thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2011.

Chiến thắng 2-0 trước chủ nhà Watford đã chấm dứt quãng thời gian 15 năm tưởng như vô tận mà Rangers vắng bóng tại Premier League. Sau trận, tôi phỏng vấn huấn luyện viên Neil Warnock của R’s cho Sky TV trong đường hầm và ông đã ôm tôi thật chặt!

Hạng 4) Sân vận động Riverside – Middlesbrough

Tôi thực sự đã xuất hiện trong chương trình Match of the Day của BBC1 ngay trong chuyến đi đầu tiên đến sân vận động Riverside.

Trận đấu với QPR vào thứ Bảy, ngày 21 tháng 10 năm 1995, thu hút sự chú ý của truyền thông toàn cầu vì Boro vừa ký hợp đồng với siêu sao người Brazil Juninho.

Tuy nhiên, anh không thể thi đấu trận này vì giấy phép lao động chưa được cấp. Dẫu vậy, máy quay của Match of the Day vẫn ghi hình tôi trong khu vực báo chí, khi tôi đưa tin cho Capital Gold về việc Juninho sắp xuất hiện.

Hạng 3) Hillsborough – Sheffield Wednesday

Khi tôi còn nhỏ, Hillsborough thường xuyên tổ chức các trận bán kết FA Cup, trước khi những trận đấu này cuối cùng được chuyển sang sân vận động Wembley.

Tôi đã dự một số trận sân nhà của Sheffield Wednesday, nhưng đáng nhớ nhất là trận QPR giành quyền thăng hạng lên Championship nhờ chiến thắng 3-1 vào thứ Bảy, ngày 8 tháng 5 năm 2004.

Tôi được đề nghị phát biểu khích lệ các cầu thủ Rangers trên Sky Sports News khi họ đang chuẩn bị tại khách sạn vào buổi sáng ngày thi đấu.

Sau đó, chứng kiến 7.200 cổ động viên R’s theo chân đội bóng ăn mừng trong hân hoan khi tiếng còi mãn cuộc vang lên đã khiến tôi rơi nước mắt.

Hạng 2) Elland Road – Leeds United

Mỗi khi nghĩ về Elland Road, tôi lại hình dung ra những đội hình Leeds United vĩ đại của thập niên 1970 dưới thời Don Revie.

Phông nền cho ký ức ấy là những màn bình luận tuyệt vời của Keith Macklin trên ITV — một người đàn ông tử tế mà tôi có dịp thân thiết trong những năm sau này. Tôi cũng rất ngưỡng mộ chân sút Peter Lorimer, người có thể sút bóng mạnh hơn bất kỳ ai tôi từng chứng kiến.

Nhân tiện, tôi nhớ có lần mấy đứa trẻ hiếu động đá bóng vào bức tường bên hông nhà mẹ tôi. Bà chạy ra, hét lên bằng giọng Dublin: “TRÁNH RA! MẤY ĐỨA TƯỞNG MÌNH LÀ AI? PETER LORIMER À?”

Hạng 1) Sân vận động MATRADE Loftus Road – Queens Park Rangers

Đây là mái nhà thứ hai của tôi và là nơi gắn liền với tình yêu suốt đời dành cho đội bóng địa phương mà tôi đã ủng hộ từ thuở nhỏ. Các cổ động viên ở rất gần những diễn biến trên sân, vì vậy khi Loftus Road chật kín khán giả và toàn bộ khán đài cuồng nhiệt, không nơi nào khác có được bầu không khí tương tự.

Thật vậy, những đoạn video trên mạng cho thấy sân vận động đã rung chuyển theo đúng nghĩa đen giữa màn ăn mừng cuồng nhiệt của đám đông, khi Paul Furlong ghi bàn quyết định cho QPR trước Oldham Athletic trong trận bán kết play-off Division Two năm 2003.


*Bản quyền ảnh trong bài viết này thuộc về Alamy*